Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

Phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ, chúng ta sẽ cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên cùng với đó là ước nguyện thầm lặng muốn cống hiến cho đời. 

Mùa xuân luôn là đề tài được rất nhiều nhà văn, nhà thơ khai thác. Bởi mùa xuân là mùa bắt đầu của sự sống, của nhiều điều tốt đẹp và gần gũi. Trong vô vàn các tác phẩm thơ ca văn học Việt Nam, Mùa Xuân nho nhỏ của Thanh Hải được rất nhiều nhà phê bình văn học đánh giá cao. Tác phẩm thể hiện lời mong muốn muốn cống hiện trọn vẹn cuộc đời cho Tổ quốc. Ông nguyện dâng tặng Mùa Xuân nho nhỏ cho đời mà chẳng hề hối tiếc. Để hiểu rõ hơn về mùa xuân, về ước nguyện của tác giả gửi gắm, hãy cùng phân tích bài thơ “mùa xuân nho nhỏ” chi tiết hơn qua các dòng sau đây.

Phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ chi tiết

Tác phẩm Mùa Xuân nho nhỏ được Thanh Hải viết vào năm 1980 – thời điểm ông đang giành giật sự sống. Bài thơ diễn tả cảnh mùa xuân vô cùng chân thuật với đầy đủ âm thanh và màu sắc. Theo đó, nó cũng chính là tâm tình mà tác giả muốn gửi gắm. 

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Hai câu thơ tả cảnh nghe đơn giản nhưng lại vô cùng chân thực. Nó đã phác họa lên bức tranh quê hương vô cùng nên thơ. Thông qua bức tranh ấy, mỗi người có thể tưởng tượng được con sông dài rộng với dòng nước trong xanh. 

Điểm tô trên nền bức tranh ấy là một bông hoa tím biếc. Nét chấm phác này đã giúp cho không gian cảnh vật trở nên màu sắc hơn. Nhờ việc miêu tả đầy chân thực mà người đọc sẽ cảm nhận được mùa xuân đang dần đến. 

Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải
Mùa xuân trên dòng sông vô cùng nên thơ

Ơi con chim chiền chiện

Hot chi mà vang trời 

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng. 

Không chỉ là cảnh vật, phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ, chúng ta còn cảm nhận được cả âm thanh trong trẻo của tiếng chiền chiện. Đây được xem là dấu hiệu của mùa Xuân đến. Nghe tiếng chim hót, lòng chợt bình yên và xốn xang lạ lùng. Từng giọt long lanh rơi, tôi đưa tay tôi hứng. Sống giữa đất trời nên thơ, con người sẽ có cảm giác nâng niu những “hạt long lanh” của mùa Xuân tươi đẹp. Bằng nghệ thuật chuyển đổi cảm giác mà tác giả đã thể hiện rõ được hành động dang rộng vòng tay để ôm mùa Xuân vào lòng. Cả đoạn thơ trên còn diễn ra cảm giác say đắm của tác giả đối với vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên. Thông qua đó, nó còn thể hiện cảm xúc không diễn tả được thành lời của con người trước vẻ đẹp mà tạo hóa ban cho. 

Mùa xuân người cầm súng 

Lộc giắt đầy trên lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ

Chỉ bốn câu thơ nhưng đã diễn ra được hình ảnh của những đoàn quân và nông dân xưa. Bằng biến pháp lặp lại cấu trúc, chúng ta sẽ hình dung được sự đoàn kết. Hơn nữa, tác giả còn sử dụng từ “lộc” như cách diễn ra sự đâm chồi nảy nở của cây cối xung quanh. Chính mùa xuân của đất trời đã mang đến sức sống mạnh mẽ và ý chí vươn lên cho con người. Những con người ấy đã mang cả mùa xuân ra chiến trường và cả ra đồng. Họ cũng chính là những con người mang mùa xuân cho đất nước chúng ta. 

Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải
Hình ảnh lộc non sẽ khiến bạn liên tưởng đến mùa xuân và sự sinh sôi

Tất cả như hối hả 

Tất cả như xôn xao

Mùa xuân về, lòng mỗi người luôn rạo rức, háo hức và mong chờ. Tất cả mọi người đều đang vội vã xây dựng đất nước để mùa xuân ngày càng đẹp hơn. Mỗi người mặc dù nhỏ bé nhưng nếu đóng góp một chút ít thì sẽ tạo nên đất nước vững mạnh. Từ đó, chúng ta sẽ luôn có được mùa xuân tươi thắm. 

Đất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước

Mùa xuân của đất nước chính là kết quả của bốn nghìn năm vất vả và gian lao. Điều này đã được tác giả so sánh như vì sao sáng vô cùng đẹp đẽ. Trải qua bao thử thách, đất nước vẫn cứ kiên cường đi lên. Thông qua 4 câu thơ so sánh này, tác giả muốn khẳng định sức sống mãnh liệt của đất nước và đồng bào ta trước mọi thử thách và khó khăn. 

Ta là con chim hót

Ta là một cành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến

Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải
Ước nguyện muốn làm mùa xuân nho nhỏ hòa cùng với đất trời

Khổ thơ này chính là lời bộc bạch, niềm mong muốn cuối đời của tác giả. Ước nguyện lớn nhất đó là muốn dâng hiến cho đời, hòa mình cùng mùa xuân của đất nước. Với sự lặp lại cấu trúc ngữ pháp và đại từ ta, chúng ta sẽ cảm nhận được niềm mong ước mãnh liệt của tác giả. Ta muốn làm con chim hót để mùa xuân luôn tươi vui, ta muốn làm cành hoa để tô sắc cho đời,… Những mong ước ấy dường như quá đỗi nhỏ bé và thân thuộc. Ta muốn làm hòa ca, một nốt trầm xao xuyến. Tác giả thể hiện mong ước mặc dù lớn lao nhưng theo cách khá khiêm nhường. Ông chỉ là một nốt trầm vô cùng kín đáo chớ không hề muốn nó quá nổi bật. 

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc

Sau khi đã thể hiện mong ước, tác giả đã hướng tới khát vọng cống hiến vô cùng mạnh mẽ của bản thân. Không hề phô trương mà chỉ mong muốn lặng lẽ cống hiến cho đời. Cho dù khi còn trẻ hay đến khi bạc tóc, nhà thơ vẫn nguyện cống hiến mùa xuân nho nhỏ của mình cho mùa xuân của đất nước. 

Mùa xuân tôi xin hát 

Khúc Nam ai Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế

Sau khi đã thể hiện suy ngẫm và mong ước của cuộc đời. Nhà thơ lại muốn được cất tiếng hát đậm chất Huế. Lời hát nghe có vẻ bị thương nhưng nó lại thể hiện sự gần gũi và tình cảm ấm áp. Nhờ sự kết hợp tiếng hát cuối bài đã một lần nữa mang lại cho người đọc cảm giác đang đứng trứng bức tranh thiên nhiên tươi đẹp của quê hương, đất nước.

Bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ với hình ảnh gần gũi, nhạc điệu thiết tha. Tất cả nội dung phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ đã giúp mỗi người hiểu rõ hơn ước nguyện của con người nhỏ bé muốn cống hiến cuộc đời cho mùa xuân của đất trời luôn tươi đẹp. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *